October 26, 2021

Những mảnh đời “3 Không” còn sót lại ở Hà Nội

Nhiều ngày qua, khi Tp. Hà Nội quyết định sẽ giãn cách triệt để, nhiều lao động thời vụ, công nhân xây dựng, phụ hồ мấᴛ việc… không thể về quê. Các công trình bị đình trệ, chủ thầu không còn khả năng chi trả tiền lương, những lao động tự do bỗng nhiên мắᴄ kẹt trên địa bàn thủ đô trong tình cảnh “3 không”: Không nhà cửa, Không công việc, Không có tiền. Rất nhiều trong số họ đã phải chọn gầm cầu, trạm xe buýt là “nhà” để ngủ qua đêm và sống dựa vào sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và các nhà hảo tâm.

22h30 đêm 18/8, anh Nguyễn Văn Tục (48 tuổi, quê Mường Ảng, Điện Biên) mới bắt đầu bữa ăn tối tại gầm cầu vượt Hoàng Minh Giám – Nguyễn Chánh (quận Cầu Giấy, ), gầm cầu này cũng là nơi anh ngủ qua đêm.

Người đàn ông 43 tuổi cho biết, cách đây 3 tháng từ Điện Biên xuống Bắc Ninh, Bắc Giang để làm phụ hồ. Tuy nhiên các địa phương này thời điểm anh xuống đều có ᴅịᴄʜ nên công việc rất khó khăn. Giữa tháng 7, anh xuống Hà Nội làm phụ hồ cho công trình xây dựng nhà dân ở khu vực đường Láng, nhưng rồi thành phố giãn cách, anh cũng мấᴛ việc và đành phải ra gầm cầu tá túc qua ngày.

“Vừa làm được 2 ngày thì Hà Nội giãn cách xã hội nên chúng tôi phải tạm nghỉ. Sau đó, chủ thầu hỗ trợ các công nhân tiền cơm và sinh hoạt nhưng được khoảng 10 ngày thì không thấy chủ đâu, tiền hỗ trợ cũng không có. Lúc đó, bí bách quá nên các anh em bỏ về quê hết còn tôi do chân ƌᴀᴜ, lại không có tiền nên đành phải bám trụ lại…”anh Tục kể.

Bữa tối này cũng là một suất cơm từ thiện mà anh nhận được và là bữa duy nhất của cả ngày hôm ấy.

Không có tiền, không có nơi ở, không có việc làm, anh Tục ra gầm cầu ở đã gần 1 tháng.

Anh làm 2 tháng nhưng chỉ mới được tạm ứng 500 nghìn để lấy tiền ăn sinh hoạt. Giờ không còn tiền, ai cho gì ăn nấy, ngủ gầm cầu với gối và tấm vải người ta thương tình cho để nằm.

Sau bữa tối, ăn Tục nằm ngủ tại gầm cầu vượt Hoàng Minh Giám – Nguyễn Chánh, bên cạnh có 2 túi bóng đựng quần áo và một ít bánh, kẹo mà các nhóm từ thiện cho. Người đàn ông này cho biết, cách đây khoảng 2 ngày trong khi ngủ tại gầm cầu gần đường Giải Phóng đã bị trộm mất chiếc điện thoại đen trắng là thứ tài sản quý giá nhất trên người. Không còn phương tiện để liên lạc về cho gia đình, anh đành ngậm ngùi sống qua ngày chờ hết dịch để xin đi nhờ về quê nhà.

Một cái gầm cầu khác: Mặc dù lúc này đã 00h30 ngày 19/8, nhưng anh Lò Văn Thành (33 tuổi, quê Văn Chấn, Yên Bái) cùng 2 người khác ở dưới gầm cầu vượt đường vành đai 3 đoạn trước cổng bến xe Mỹ Đình vẫn không ngủ nổi do nhớ nhà, gia đình và… ngoài trời nhiều muỗi quá.

Anh Thành cho biết, gần 20 năm qua, từ khi đi làm thuê, chưa bao giờ anh rơi vào hoàn cảnh khốn cùng, khó khăn như những ngày vừa qua. “Nhiều lúc thấy mình còn khoẻ mạnh nhưng phải xin từng suất cơm cũng thấy xấu hổ, nhưng rơi vào hoàn cảnh này tôi cũng chẳng biết làm thế nào khác…”, anh bộc bạch.

Hào, một thanh niên năm nay 21 tuổi, cũng từ Yên Bái xuống Hà Nội làm công trình xây dựng, tuy nhiên được hơn 1 tháng thì phải nghỉ việc. “Từ khi Hà Nội giãn cách xã hội, ông quản lý công trường cũng мấᴛ tích luôn. Tiền lương thì không trả, giấy tờ tùy thân của tôi cũng ʙị ông ấy cầm đi luôn. Giờ không biết phải tìm ông ấy ở đâu”, Lường Văn Hào chia sẻ.

Hơn 20 ngày qua, Hào cũng 2 người anh em cùng quê phải sống nhờ sự giúp đỡ của các nhóm từ thiện, các nhà hảo tâm.

“Trời sáng là phải đi chỗ khác tránh chứ không dám nằm ở đây vì ᴄôɴɢ ᴀɴ họ không cho. Đến tối mấy anh em mới ra đây ngủ, tuy ᴄôɴɢ ᴀɴ họ có đuổi nhưng khi họ đi mình lại ra nằm vì không nghỉ ở đây tôi cũng không biết phải đi đâu…”, Hào bộc bạch.

Đó chỉ là một vài trường hợp trong số rất nhiều lao động tự do, công nhân…đang мắᴄ kẹt lại thủ đô trong thời gian qua. Họ đi về cũng không được, ở lại cũng không xong. Nhiều người cả một ngày, nhịn đói từ sáng đến đêm khuya chỉ xin được 1 suất ăn từ thiện. Nhiều người khác thậm chí đã phải vặt lá cây, chấm muối để ăn.

Rất nhiều trong số họ mong chờ ngày được về quê, đoàn tụ với gia đình mình.

Suốt 15 ngày qua, Lý Hoàng Hải (41 tuổi, quê Thanh Hoá) chọn gầm cầu, điểm dừng xe buýt làm chốn nghỉ chân, ngủ qua đêm.

Cùng chung hoàn cảnh, ông Nông Văn Giàng (quê Cao Bằng) nằm nghỉ tại cầu vượt đi bộ gần ʙệɴʜ νɪệɴ Bạch Mai vẫn chưa thể chợp mắt. Ông buồn bã nói, trước ngày Hà Nội thực hiện giãn cách xã hội 2 hôm, ông từ Cao Bằng xuống BV Bạch Mai để κʜáм ʙệɴʜ. Tuy nhiên, trên đường từ bến xe đến ʙệɴʜ νɪệɴ ʙị мấᴛ ví nên мấᴛ hết tiền và giấy tờ nên không thể vào κʜáм ʙệɴʜ cũng như về quê. Gần 1 tháng qua, ông chọn cầu vượt này là “nhà” để chờ hết ᴅịᴄʜ rồi về với gia đình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *